Giới thiệu chung

Giới thiệu chung

KỶ NIỆM VỚI CÂY, CỦ HÀ THỦ Ô

Tôi sinh ra và lớn lên trên quê hương Thiên Lộc - Can Lộc - Hà Tĩnh, là mảnh miền quê nghèo, nắng nóng và chịu chung cảnh nhiều thiên tai như những là quê miền trung khác. Quê tôi có thể xếp vào làng quê tiêu biểu cho một làng quê đặc thù Miền trung về mặt địa lý, tự nhiên, kinh tế xã hội và con người. Làng quê nghèo nhưng hiếu học, có nhiều danh nhân văn hóa mà mọi người nghe nói cảm giác cũ như trái đất rồi, dù đi đâu công tác người ta hỏi tôi quê ở đâu, xong câu trả lời của tôi thì nhận được câu nói lại là quê ông nghèo nhỉ nhưng chịu khó học hành và hay kiếm sống xứ người. Thường thì tôi im lặng và cười, và ngay lúc đó tôi có hai cảm giác, một là tự hào về quê hương tôi, hai là cảm giác phải kiếm sống trên đất khách, cảm giác thứ hai thấy hơi tủi thân. Khi nghĩ về tổ tiên, cha mẹ và những người thân kéo theo tình cảm với quê hương nơi có con đê, con suối, ngọn núi quen thuộc trong tầm mắt, nơi bạn bè cùng nhau chăn bò và nói với nhau những câu địa phương thân quen nhất. Tôi yêu quê tôi và luôn tự hào về nơi tôi sinh ra!

Cha tôi là bộ đội tại ngũ về chuyển ngành giáo dục, đồng lương đủ nuôi con ăn học, mẹ tôi là cán bộ phụ nữ xã nhà, làm ruộng như những người trong xóm. Anh em tôi lớn lên được cha mẹ nuôi ăn học không phải thiếu thốn quá nhiều nhưng chúng tôi đều phải lao động tay chân hỗ trợ cha mẹ như những bạn bè tôi. Tôi là người sinh trước cải cách nên chịu nhiều vất vả hơn cả, chuyện ăn cơm hấp khoai, chuyện chăn bò, chặt củi, cày, cấy là việc quá bình thường đối với tôi rồi. Việc này tôi không rông dài nữa, xin dừng lại ở đây, chỉ muốn khẳng định với bạn đọc, tôi là con nông dân chính hiệu.

Một ngày khoảng lớp 8 tôi nghe mẹ tôi nói về cây hà thủ ô, mẹ chỉ diễn tả về cây có dạng dây leo, lá có lông như lá mơ và nhiều mủ. Không hiểu sao, hay vì tôi chăn bò từ bé nên ngay lập tức tôi nhận biết ngay và hỏi mẹ: “có phải cây thân đỏ, dây dài, lá có mủ trắng và bò rất thích ăn không mẹ”. Mẹ tôi nói: phải đó, răng con biết? Tôi chỉ nói là: Con biết. Ngay chiều ngày hôm sau đi chăn bò về tôi mang ngay 4 củ hà thủ ô dài khoảng 35cm và thêm cả cây nữa về cho mẹ xem. Lúc đó có cả bà nội ở nhà, bà nói: Thằng cu Minh giỏi hè. Rồi bà nội hướng dẫn cách chế biến để dùng. Bà bảo cây này ăn và xanh tóc đỏ da, ăn ngon cơm và giảm mỡ trong gan, trong máu nhưng phải biết làm. Từ cắt, ngâm, phơi khô, sao vàng hạ thổ như thế nào cho đến cách ăn. Câu chuyện tạm thời đến đó, tôi xin nói tiếp là bà nội tôi lúc mất bà tròn 82 tuổi mà chỉ có vài sợi tóc bạc. Bà mất năm 1995, tôi đã xa bà 19 năm rồi.

 

Tiếp về cây hà thủ ô, nó đắng và chát thì thôi rồi. Khi đã sao vàng hạ thổ và nghiền nhỏ thì trộn mật mía ăn cho dễ. Cách chế biến của bà tôi truyền lại khác hẳn với những cách mà hiện nay trên internet hướng dẫn. Bà bảo nếu bị thận yếu thì mới phải ninh với hạt đỗ đen, còn không cứ dùng một mình nó với lượng vừa phải

Nhưng chuyện tôi biết về cây hà thủ ô sau đó cũng dần đi vào dĩ vãng với tôi vì tôi còn là học sinh khỏe mạnh bình thường tôi không dùng, còn bà và bác ruột tôi có dùng lượng vừa phải thì thi thoảng bác đào về cho bà dùng.

5 năm sau, khi tôi học cuối lớp 12 thì trong lớp có bạn Hùng quê ở xã Vịnh Lộc (chúng tôi gọi bạn là Hùng Chí vì bố bạn ấy tên Chí) bị bạc tóc hai bên mái. Ngày đó chúng tôi học ở trường huyện nên trong lớp có đủ bạn bè từ các xã đổ về. Thế là một cuộc picnic nhỏ có mang theo cuốc. Ngày đó tôi cũng không nhớ là anh em chúng tôi đã đào được bao nhiêu kg nữa nhưng tôi đã hướng dẫn cụ thể cách dùng. Thấm thoắt thoi đưa, anh em chúng tôi chia tay nhau sau khi nhận giấy báo đỗ đại học, lớp tôi có 62 người thì 57 người đỗ đại học, toàn đại học danh giá, một con số kỹ lục cho một trường huyện. Tôi tốt nghiệp Học viện Kỹ thuật quân sự năm 2005, bạn Hùng tốt nghiệp trường Xây dựng TP Hồ Chí Minh. Sau khi tốt nghiệp đại học tính lại bạn bè cấp 3 chia làm 3 nhóm. Nhóm làm việc ở phía Bắc có 4 người, tôi ở Thái Nguyên là xa nhất, nhóm về Nghệ an Hà tĩnh là đông nhất và nhóm vào miền nam, tập trung ở Sài Gòn và 6 người ở Đồng Nai. Chúng tôi ít liên hệ với nhau vì quá xa, điện thoại thì mãi sau này mới biết số.

Tôi về công tác tại Nhà máy Z115 Thái Nguyên được 9 năm, chuyến công tác vào năm 2012 vào Đồng Nai cho tôi ôn lại nhiều kỷ niệm, và có một chuyện mà tôi muốn kể với các bạn nghe. Chuyến công tác đó, đi với tôi có thêm thủ trưởng của tôi, chúng tôi làm việc ở Nhà máy Z114 (TP Biên Hòa) ba ngày, ngày cuối cùng có bạn Hùng Lâm học cùng cấp 3 với tôi nói sẽ tập hợp 6 bạn ở khu vực Đồng Nai để mời Minh (tên tôi) và Thủ trưởng ăn cơm tối. Tối hôm đó chúng tôi gặp nhau tay bắt mặt mừng, rồi ngồi uống với nhau. Chén đồng khởi, rồi chén nhóm bạn, chén mời thủ trưởng… Nhưng đến một chén bạn Hùng Chí đứng lên nói: Tớ uống chén này với Minh và xin cảm ơn bạn nhiều sau 14 năm xa mặt. Tôi và mọi người đều ngạc nhiên, sao lại cảm ơn? Hùng nói: Tóc tớ đen thế này và tớ khỏe mạnh bây giờ có 2 con trai là nhờ thang thuốc Hà thủ ô năm nào của bạn, chắc bạn quên rồi phải không. Đúng thế thưa bạn đọc, tôi quên vì chuyện quá lâu rồi. Nhưng Hùng nhắc lại là rất xúc động, lúc đó tôi mới nhớ ra. Tôi tự hào với thủ trưởng của tôi, và mọi người đều vui cho kỷ niệm này của chúng tôi.

 Riêng tôi thì cảm giác như mình đang sở hữu một điều gì đó lớn lao lắm, vì đó là kỷ niệm rất tự nhiên và đáng ghi nhận phải không các bạn. Bạn Hùng bây giờ vẫn sống ở Đồng Nai, còn tôi ngồi viết những dòng này, tôi sẽ gọi cho bạn ấy bây giờ luôn: 0905286956.

(Trong ảnh từ gần đến xa: Bạn Hùng (đeo kính), Tôi, Bạn Hùng Lâm, Bạn Mạnh Hà (T3-2012 tại TP Biên Hòa))      

                                                                                                     

                                                                                                                                                                                                                                                        Thái nguyên, ngày 30/4/2014

                                                                                                                                                                      -HỒNG MINH SAOKHUYA-

 

H Th? - hathuo - www.hathuo.net - den tc d? da - ch?a tc b?c s?m - chua toc bac som